16:41:00 | 13/04/26 |
 | admin [ON] (Admin) |
hải người nó khiến cây kem rơi xuống đất rồi ngã nhào xuống. Nó đang định cho hắn một trận vì dám làm rơi cây kem cuối cùng của nó thì chợt nhận ra người hắn bê bết máu. Nó cúi xuống vực hắn ngồi dậy:
- Này, anh sao vậy...... Anh là.......
Nó chợt nhận ra đây là Tiến, người đã đánh nhau với nó ở bờ hồ lúc nó đang dạy nhóc Nam trượt ván(trang 28). Bàn tay anh ta run run gượng đưa lên, hỏi:
- Red..... là Red.... phải không?
- Tôi......
- May...... quá! Cậu đây r....... De....mons.....
Anh ta nói ngắt quãng rồi ngất xỉu, nó lay gọi:
- Này? Anh nói cái gì cơ? Demons làm sao?
Phía xa có tiếng ồn, nó ngước lên thì thấy 1 đám đầu chim óc lợn, à, đầu trâu mặt ngựa đang lùng sục khắp nơi tìm gì đó. Nhìn lại Tiến, nó nhanh chóng hiểu ra anh ta đang bị truy đuổi, vội cõng anh ta chạy ra đường lớn bắt taxi đến bệnh viện.
Ngồi ngoài phòng cấp cứu, nó lo lắng không yên. Nó đã thử liên lạc với Tùng và mọi người trong nhóm nhưng không được. Đã có chuyện gì xảy ra?
Hai tháng qua nó ngồi ở nhà, chẳng màng đến hội nhóm gì cả, hơn nữa cứ nghĩ là đã có Tùng quản lí nên không hề lo lắng. Vậy mà phút chốc người của Dark Moon đã bị đánh lê lết thế này..... Có khi nào lũ Demons bất trị kia không chịu nằm yên dưới trướng của Dark Moon nên nổi loạn? Vậy những người khác đi đâu? Tùng, Duy, Yellow..... rồi biết bao anh tài của Dark Moon đều biến đâu cả rồi?
Brown thì đã đi huấn luyện ở Anh từ tuần trước, Hoàng Kỳ cũng biệt tăm. Nó điện hỏi mẹ thì bà bảo"Kỳ và Thiên ra nước ngoài, tối nay mới về". Nó bắt đầu thấy ghét cái từ "nước ngoài" rồi đấy....... TẠI SAO lúc quan trọng, mấy người đều rủ nhau ra nước ngoài hết thế này????
Một cô gái hớt hải chạy từ ngoài vào. Vừa nãy nó đã lục ví và điện thoại của Tiến, tìm được trong danh bạ của anh ta cái tên "em gái" và gọi. Có lẽ là cô gái này.
Cô gái nhỏ nhắn nhưng đầy nghị lực, nhìn nó với ánh mắt vừa lo lắng, vừa đề phòng:
- Anh tôi đâu?
Nó lặng lẽ nhìn về phía cánh cửa phòng cấp cứu, cô ta nhìn theo rồi hỏi:
- Anh ấy bị làm sao? Anh biết lí do đúng không?
Nó hơi chau mày. Thực sự thì nó cũng không biết rõ ai đã làm chuyện này. Nhưng nó nhất định không thể để yên được...
- Có cô ở đây thì tôi yên tâm rồi. Anh ấy không sao đâu. Giờ tôi sẽ đi làm rõ vụ này.
Cô gái nhìn vào mắt nó, cảm nhận được rõ sự quyếtliệt, mạnh mẽ đến lạ kì, lòng cảm thấy tin tưởng một cách tuyệt đối. Nó ghé về nhà lấy ít đồ, khoác chiếc ba lô và cầm chiếc ván trượt trên tay, nó với chiếc kính râm trên bàn nhưng rồi lại đặt xuống. Bây giờ mọi người trong nhóm đều biết mặt nó rồi,và tất cả những người khác cũng có thể biết mặt nó được rồi.....
Nơi đầu tiên nó đến là quán bar của Tùng. Thật kì lạ, quán bar vốn đông đúc từ sáng tới tối, vậy mà tầm chiều thế này lại không có lấy một bóng ngườinào, cửa thì vẫn mở.
Nó bước vào trong, nhìn thấy cảnh bàn ghế ngổn ngang, quầy rượu bị gạt vỡ, rượu và mảnh thủy tinh tràn lan cả căn phòng. Mùi rượu vẫn còn nồng nặc, chứng tỏ đã có 1 cuộc hỗn loạn ở đây chỉ mới hôm qua thôi. Nó nắm chặt bàn tay lại, tự nhủ sẽ không tha cho kẻ nào đã gây ra chuyện này. Mà điều đáng chú ý là......... cả Tùng cũng mất tích? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Nó ngồi suy nghẫm, mà thực chất là cũng chẳng biết đi đâu nên phải ngồi mà suy ngẫm. Chợt thấy có 1 vệt đỏ dài trong quán, từa tựa hình mũi tên. Nónhìn theo hướng đó thì thấy 1 bức tranh lớn vẽ một cô gái đang nháy mắt và ra kí hiệu im lặng"suỵt". Nó liền đứng dậy, đi tới chỗ bức tranh, khẽ nghiêng đầu 1 chút rồi........... ấn vào ngón tay cô ta.
Quả nhiên, bức tranh từ từ hạ xuống, một chiếc két bảo mật hiện ra. Nó đặt bàn tay lên, dấu tay của nó hợp lệ, nhưng cần phải có mật mã. Nó nghĩ ngay đến "Rainbow". Ngày trước nó và Tùng đã dựa trêný tưởng về cầu vồng để đặt tên cho các thành viên trong nhóm.
>Correct<
Mật mã chính xác. Nó mỉm cười mở két ra. Bên trong là một chiếc laptop cùng với vài thứ linh tinh.Trên laptop có dính 1 tờ giấy nhớ:
"Tao biết thể nào cũng có ngày mày lục két của taođể lấy tiền mà...."
Cùng với 1 cái mặt cười hình quỷ sứ. Nó bực mình giật tờ giấy ra thì phát hiện mặt sau có ghi:
"Từ lúc mày vào viện tao đã biết là không có mày thì Dark Moon sẽ loạn mà... Nhưng chúng không dám giết tao đâu, nên tao chuẩn bị sẵn cái này ở đây và luôn đeo 1 con chip định vị để đề phòng. Mày nhìn trong laptop sẽ thấy cái chấm đỏ, đi theo sơ đồ là tìm được tao. Nhanh lên kẻo tao đói =.="
Nó bật cười với lời nhắn của thằng bạn, còn đùa nữa. Nhưng cậu ta cũng chu toàn quá chứ, không có cái này thì nó biết đi đâu mà tìm?
Cái chấm đỏ đang nằm im, chứng tỏ thằng Tùng không hề di chuyển, hoặc con chip đã rơi ra rồi, hoặc cậu ta đã gặp chuyện...... Mong là không xảy ra tình huống xấu nhất.
Nhanh chóng lần theo dấu chấm trên sơ đồ, nó tìm được một căn nhà nằm biệt lập với đường lớn, xung quanh chỉ có những cây cổ thụ cao vút và những bãi cỏ xanh rì. Chúng không để lại thông báo, lời nhắn hay chiến thư cho Red, tức là cái chúng nhắm tới không phải là nó, mà là chiếc ghế quyền lực của Dark Moon.
Nó chợt nghĩ đến Trần gia. Có lẽ do đây là tranh chấp nội bộ của hội nên ông ta không nhúng tay vào. Mà giả sử ông ta có nhúng tay vào, không biếtlà sẽ đứng về phía nào đây? Dark Moon tuy là cánh tay phải đắc lực của "S" nhưng nếu tóm gọn thì chẳng phải chiếc ghế của ông ta sẽ càng được củngcố vững chãi hơn hay sao? Trong đầu nó loáng thoáng hiện lên một vài hình ảnh và chi tiết mờ nhạt nhưng nó lại không chú ý, chỉ lo đột nhập vào ngôi nhà kia vì trước cổng có mấy tên đang đứng gác.....
Lúc đó, Angus và Kỳ đang ngồi trên máy bay trở về Việt Nam sau khi tham dự show thời trang ở Mỹ. Angus ngồi đọc sách, đọc cho tới khi mệt không mởmắt nổi nữa thì lăn ra ngủ. Kỳ thì ngồi nói chuyện với 1 cậu nhóc người Anh mới làm quen trên máy bay để luyện kỹ năng giao tiếp. Nhưng đó là 1 cậu nhóc lém lỉnh. Sau khi thử trình độ tiếng anh của Kỳ, cậu nhóc bắt đầu sử dụng một số từ không thông dụng và từ khó để chọc Kỳ. Kỳ cau có hỏi thì cậu nhóc nhún vai nói "Thì em đang giúp anh mà?"
Tuy biết là mình bị xỏ mũi nhưng Kỳ đành phải tiếp tục nói chuyện vì sau khi qua Mỹ, cậu càng nhận ra khả năng giao tiếp bằng tiếng anh của Angus quá đỉnh, nếu không chăm chỉ học thì cậu thua là cái chắc. Mà lần này đi cũng chỉ có hắn diễn là chính, còn cậu qua chỉ để học hỏi thêm thôi. Thì tại hắn có thâm niên trong nghề mà, rồi cậu sẽ vượtqua được cho xem.
...................
Nhân lúc bọn chúng không chú ý, nó nhanh chóng dùng chiếc đoản côn đập vào gáy 1 thằng cho ngấtđi. 2 thằng còn lại thấy động liền rút súng ra nhưngchưa kịp lên đạn đã bị nó đá cho gục hết xuống đất. Nó nhặt 2 khẩu súng lên xoay xoay rồi giắt vàolưng, tiến vào bên trong ngôi nhà.
Trên tầng, một bóng người đang nép bên khung cửa sổ nhìn xuống, nói:
- Chúng ta có thêm 1 vị khách rồi.........
Nó muốn giải quyết vụ này và củng cố lại hội luôn thể để không phải lo sợ về thế lực của tổ chức S. Nhưng hiện tại nó chỉ có một mình..........
Trên tầng, một bóng người đang nép bên khung cửa sổ nhìn xuống, nói:
- Chúng ta có thêm 1 vị khách rồi.........
Nó muốn giải quyết vụ này và củng cố lại hội luôn thể để không phải lo sợ về thế lực của tổ chức S. Nhưng hiện tại nó chỉ có một mình..........
Trong nhà có một ổ bạc đang ngồi reo hò ầm ĩ, vừa thấy nó đặt chân vào thì tất cả ngưng bặt. Nó liếc xung quanh. Ở đây có chừng bảy, tám thằng, đứa nào cũng đặt bên mình 1 loại vũ khí, nhìn nó với ánh mắt khó đoán. Nó hơi nheo mắt nhìn thằng mặc áo ba lỗ đen đang ngồi hút thuốc, trông có vẻ"máu mặt" nhất ở đây. Y nhìn lại nó với nửa con mắt, rít một hơi thuốc rồi nhả ra từ từ.
Nó nẵm chặt hơn khúc đoản côn, khẽ nhếch miệng lên 1 chút. Hắn gõ nhẹ lên điếu thuốc làm tàn thuốc rơi xuống. Trong khoảnh khắc đó, mọi vật như một cuốn băng tua chậm, khi mẩu tàn thuốc vừa chạm đến sàn nhà, bọn chúng cùng xông lên, vừa hét vừa lăm lăm cầm gậy cầm dao để đánh nó. Nó mỉm cười lắc nhẹ đầu 1 cái, bọn này muốn chết sớm rồi.........
Lướt nhẹ lách qua 1 thằng, chặt vào cổ, đỡ dao của thằng thứ hai, rồi nhanh chóng cho thằng thứ ba 1 đạp, nó xông vào ngay giữa vòng vây của địch. Bọn chúng xoay quanh nó 1 cách chậm rãi, từng thằng đấu mắt với nó. Rồi tên áo ba lỗ đen gào lên, giơ gậy