05:59:02 | 09/04/26 |
 | admin [ON] (Admin) |
nghiện người ta xuađuổi, nghiện người ta dè bỉu... Chao ôi, nghiện thật đốn bạt.
Chưa bao giờ Tô thấy ghét cái quá khứ nghiện ngập của nó đến như thế.Nhưng nó cũng ngẩng mặt mà đi thẳng hơn bất cứ thằng nghiện nào. Ừ thì nó nghiện đấy, nhưng nó đâu có đi ăn cắp, đâu giết người, nó nghiện nhưng nó nào có lôi kéo đứa nào nghiện theo nó, nó
nghiện nhưng...hơn hết nó đã muốn cai nghiện.
Tô nhặt một hòn đá ven đường ném mạnh xuống con sông, âm thanh hòn đá rơi xuống vọng lại nghe thật chua xót. Chua xót hệt như cái định kiến của những con người trong xóm chợ này, đã là nghiện thì đều là những kẻ đốn mạt, chẳng ngoại trừ thằng nào. Chẳng cần quan tâm mày làai? Mày là đứa nào? Vì sao mày nghiện? Hoàn cảnh mày ra sao?. Nghiện là những đưa đốn bạt,chỉ vậy thôi.
Bất giác trong tâm trí Tô hiện lên nụ cười hiền hậu có chút tự hào của ông Sáu khi ông nói nó làcháu của mình với người đàn bà nọ. Trong đôi mắt hơi đục ấy, rõ ràng nó thấy ánh lên niềm hạnh phúc gia đình, cái mà nó đang nhớ nhung và chỉ một dấu hiệu nhỏ thôi là nó cũng có thể nhận ra. Ông Sáu đã coi nó là người thân? Cũng đúng thôi, không là người thânthì sao lại đối xử với nó như vậy, cho nó ăn, cho nó ở, giúp nó cai nghiện, cho nó việc làm...Làm gì có ai tốt với ta như thế mà không toan tính ngoại trừ gia đình của chúng ta? Tô nhớ đã có lần mẹ nó đã từng nói: Trên đời này chẳng có bữa ăn nào miễn phícả, người duy nhất mà con có thể lấy đicủa họ mà họ không đòi lại chỉ có thể là gia đình của con mà thôi. Mẹ nói đúng, người duy nhất cho nó mà không toan tính chỉ có thể là giađình của nó, và ông Sáu là gia đình duy nhất của nó ở cái xóm chợ này.
Đột nhiên nó thấy mắt mình ươn ướt, ông Sáu tốt với nó như vậy, tin tưởng nó là thế, vậy mà...Không, nhất định chiều nay khi đi làm về, Tô sẽ tới gặp bọn Phát Mặt Sẹo. Nó phải ra khỏi bang đảng của bọn thằng Phát, nó phải là một người không nghiện. Nhất định sẽ là như thế.
***
Mặt trời đỏ ngầu lừ đừ khuất sau luỹ trecuối làng, những áng mây hồng vắt ngang qua sườn núi rồi đứt đoạn mờ dần đến cuối chân trời. Chiều dần buông xuống.
Tô lờ đờ ra về sau một ngày làm việc mệt nhọc. Hôm nay thằng phụ xây với nó nghỉ đâm ra một mình nó phải làm hai công. Tô lững thững như người hết hơi. Nó định bụng sẽ về thẳng nhà tắm rửa mát mẻrồi đánh một bữa nonê, nhưng, trước đóTô cần phải làm một việc quan trọng hơncần làm: Nó phải gặpPhát Mặt Sẹo, nó phải ra khỏi băng nhóm.
....
Sào huyệt - nơi bọn Phát Mặt Sẹo tụ tập hút hít là căn nhà bỏhoang nằm tít cuối con ngõ nhỏ gần như không ai lui tới.Một phần vì con ngõ này nồng nặc mùi nước cống, một phần vì người trongxóm coi đó như là nơi bị yểm bùa. Tô cũng không rõ lí do làm sao người tronglàng lại sợ không dám vào, nó chỉ loáng thoáng thấy mấy bà bán thịt đầu chợ kể trước đó có người đã tự tử ở đây, hình như là một phụ nữ chưa chồng. Căn nhà hoang mà bọn thằngPhát tụ tập trước kia là nhà của cô gái đó. Chẳng hiểu sao từ ngày cô gái trẻ mất, đứa trẻ con nào trong xóm mà vào chơi trong ngõ này về y rằng cũng bị ốm. Ban đầu người ta nghi, sau rồi thành tin. Người lớn trong làng cấm tiệt trẻ con vào trong cái ngõ chỉ toàn tre là tre đấy. Thành thử thế lại hay, nơi đó thành bản doanh của những con nghiện trong làng, tha hồ hut hít chẳng lo phát hiện.
Mặt trời vẫn chưa tắt nắng, vậy mà cả con ngõ đã tối om, những rặng tre lờ đờ đưa đẩy che chắn hết ánh sáng. Tô hít một hơi thật sâu trước khi bước vào con ngõ ảm đạm. Con ngõ này trước đó Tô đã đi cảchục lần mà chẳng hiểu sao hôm nay tựnhiên thấy ớn lạnh. Nó băng qua những dãy tre nghiêng ngả một cách gấp gáp rồi bất ngờ khựng lại trước căn nhà đang lập loè ánh điện trước mặt.
Có ánh điện tức là có người, hôm nay bọn thằng Phát mặt Sẹo chắc tập chung hết ở đây vì bình thường ít người chúng nó chỉ thắp nến, khi có vụ gì to mới bật đèn, đó là tín hiệu riêng mà chỉ có những thằng nghiện như nó mới biết. Lẽ nào chúng nó đang bàn về vụ hôm qua ông Sáu kể - vụ thằng Kết bị bắt? Tô chắc mẩm như vậy.
Tô hít một hơi thật sâu trước cánh cửa gỗ xộc xệch. Nó đẩy khẽ.
Cánh cửa vừa mở cùng với tiếng kêu cọt kẹt thì ngay lập tức mùi thuốc quen thuộc sộc thẳng vào mũi.Cùng theo đó là khoảng hơn chục thằng nháo nhác quay ra, Tô hơi giật mình vì phản ứng thái quá của bọn đã từng một thời là chiến hữu đấy. Trong mắt chúng Tô chẳng khác gì một sinh vật lạ. Còn gì lạc lối hơn khi bước vào chỗ toàn lũ nghiện là một thằng đang cai nghiện? Tô đứng trôn chân một chỗ, cổ họng nó đã bắt đầu khô ráp ngay từ khi nó bướcqua cái cửa kia rồi. Nhìn thấy Tô, thằng Phát từ trên cái bàn mé cử sổ nhảy phắt xuống, cái sẹo đỏ lạigiần giật theo nhịp.
- Tô? Là thằng Tô này chúng mày.
Thằng Phát cố nói to cho cả lũ nghe thấy, hắn đập tay vào vai Tô nghe chừng thân mật lắm.
- Thế nào thằng em?Cái mồi hôm nọ thế nào? Phê chứ?
Tô ngước đôi mắt tối đen nhìn thằng Phát, nó mím môi, hít một hơi thật sâu,nói một lèo.- Em đến đây hôm nay không phải xin thuốc. Em muốn ra khỏi băng nhóm.
Lời Tô vừa dứt, mấychục ánh mắt của mấy con nghiện chiếu thẳng vào nó, Tô cảm giác như chúng muốn ăn tươinuốt sống nó vậy. Tiếng thằng Cam như gọng kìm từ phía sau cửa vang lên.
- Mẹ kiếp thằng chó,trong lúc bang hội đang có nguy cơ gặpnạn, mày lại xin biến à?
- Đánh bỏ mẹ nó đi các anh em, cho nó nghỉ hơn tháng đi với lão Sáu tưởng nó tìm mối hàng ai dè nó đi cai nghiện với chuyển nghề phụ xây. Khốn nạn.
- Đại ca, để chúng em xử nó.
Cả lũ nghiện tay đứanào cũng cầm sẵn thanh gỗ dài bằng sải tay người lớn nhao nhao tiến lại gần phía Tô, Tô không nói gì, nó ngước đôi mắt u ámnhìn thằng Phát đứng trước mặt, xem chừng đại ca Phát Mặt Sẹo của nó đang tĩnh tâm lắm.
- Chúng mày im đi!- Tiếng thằng Phát quát to làm cả lũ nghiện im phăng phắc, cái vẻ oai nghicủa một thằng đại ca thể hiện ở đây.
Đoạn hắn quay sang Tô đổi giọng:
- Tô, người anh em, thú thật với chú là bang hội đang gặp khó khăn. Thằng Kếtđầu dây bên kia đã bị lũ công an tóm. Mối hàng tháng này coi như đứt, mà nghe đâu lũ công an tuần tới sẽ rà soát khu vực này. Hôm nay anh em tụ tập để bàn việc đó, giờ chú lại bỏ nhóm e là khó...
Cái giọng trầm trầm như xoáy sâu vào tim gan người khác của Phát Mặt Sẹo khiến Tô có phần thấy việc mình làm là một điều ngu ngốc nhất vào lúc này. Giữa lúc chúng đang bị săn lùng mà lại xin rút chân ra thế này thì khác nàomột thằng ăn trộm xong lại phủi đít đứng dậy mà hông hênh mình là
thằng lương thiện?
Trong giây lát hình ảnh nụ cười ông Sáusáng nay vụt trong tâm trí Tô, không, phải không nghiện, nhất định là thế. Tô thẳng thừng:
- Em suy nghĩ rồi, em muốn làm một thằng phụ xây.
Thằng Phát bỏ cánh tay trên vai Tô xuống, hắn nhìn Tô bằng con mắt long sòng sọc, cái nhìn của một thằng đại ca có tiếng trên giang hồ thật đáng sợ, nếu có thể dùng ánh mắt mà đánh vào mặt Tô thì có lẽ Tô nghĩ là mình đã chết ngay được từ giây phút này.
Đột nhiên hắn cười, cái tiếng cười sắc bén, kéo dài, như cứa vào da thịt người đối diện, những cái răng vàngkét của hắn rung từng hồi. Thấy đại ca cười, cả lũ kia cũng đập bàn liên tục cười theo. Tô vẫn nhìn thẳng vào cái nụ cười ấy của Phát Mặt Sẹo, khôngdo dự.
Trong giây lát tiếng cười đanh đúa ấy ngừng bặt, Phát ra hiệu cho cả đám im lặng. Cái vết nghiến hàm cộm lên thành một đường cong trên con mặt sẹo của thằng Phát thấy rõ sự tức giận của hắn. Tô nín thở, nó đứng im đợi chờ quyết định của thằng Phát.
- Thật ra là thế này Tô à .Việc chú ra khỏi bang vào lúc này cũng không phảichuyện quá khó, được, anh đồng ý. Nhưng có một việc mà chú phải làm trước khi đi.
Tô gần như không thể tin vào tai mình nữa, đại ca Phát MặtSẹo vẫn đứng trước mặt nó, lời nói của hắn vẫn nồng nặc mùi thuốc quanh đây. Không, đây không phải là mơ. Ánh mắt Tô rực sáng, nó cuống quýt.
- Vâng, anh cứ chỉ bảo, em sẽ hoàn thành hết mình. Em...
Tiếng của Tô bị áp đi bởi những tiếng phản đối của bọn nghiện xung quanh. Có đứa còn định nhảy hẳn vào phang vào Tô vài cú nếu như thằng Phát không ra dấu dừng lại.
- Các anh em bình tĩnh, nếu Tô đã có ý định ra khỏi nhóm thì chúng ta cũng phải cho chú ấy cơ hội chứ. Với lại chú ấy còn ở lại với chúng ta nốt hôm nay cơ mà.
Thế rồi thằng Phát Mặt Sẹo quay lại phía Tô, vẫn bằn