05:58:43 | 09/04/26 |
 | admin [ON] (Admin) |
ng điều mà nó không ngờ tới là ông Sáu không những không trách nó mà còn có ý giúp nó cai nghiên. Nói làlời răn dạy của người già như một liều thuốc tiên cũng đúng. Ngồi nghe ôngSáu nói mà cái đầu của Tô gật gù liên tục. Nó quyết chí thay đổi cuộc đời của mình. Nó phải cai nghiện.
Tính từ lúc đó đến giờ thì cũng ngót 3 tuần nó cai được thuốc. Nếu như không có cái lần gọi là " trót dại" vừa rồi.
Tô thở dài liên tục, hết ngẫm nghĩ về cuộc đời mình nó lạinghĩ tới cái gia đìnhnghèo đói ở quê. Không biết đứa em gái ở quê như thế nào rồi. Nó có còn ốm không? Còn bố mẹ nó nữa, mùa màng tới nơi rồi chắc bố mẹ nó bận lắm. Từ ngày dọn về với ông Sáu nó xin được chân phụ hồ, tháng chỉ đủ ăn, chắt bóp ra được có lẽ sẽ dư dả ra đôi batrăm. Bỗng dưng Tô thấy nhớ da diết cáicăn nhà nhỏ xơ xác ấy....
- Tô, Tô tao có cái tin này hay lắm!
Tiếng gọi khàn khàncủa ông Sáu làm Tô giật mình. Nó nhổm dậy. Ánh đèn chập choạng từ chiếc đènpin của ông Sáu cho thấy ông đã đi đến đầu ngõ. Tô vươn vai, uể oải đứng dậy, nó vừa ngáp vừa hỏi ông Sáu.
- Chắc lại tin về mấyvụ phá án làng bên hả ông?
Ông Sáu gỡ đôi dép đập phành phạch vào nhau giũ bụi, cười móm mém. Ông ngồi phịch xuống cái ghế, nhấpmột ngụm nước chè đặc, nhìn Tô hớn hở.
- Mày khoan mang mâm cơm . Ngồi xuống đây tao kể cho.
Tô lững thững quay lại, ngồi vào cái ghế đối diện, chăm chăm nhìn ông Sáu. Thật tình thì nó chẳng muốn nghe ông Sáu kể chuyện chút nào, nó không khoái những tin có dính líu đến hai chữcông an.
- Mày biết thằng Kếtxóm bên không?
- Không, cháu cũng ít sang xóm đấy nênkhông biết.- Tô vừa phát con muỗi ở chân vừa trả lời.
- Cái thằng chuyên rao thuốc phiện cho bọn thằng Phát Mặt Sẹo ở xóm này đấy?
Tô chột dạ, cái thằng Kết xóm bên? Cái tên Kết không gợi cho nó mảy may thông tin gì, nhưng cái tên Phát Mặt Sẹolàm nó hoang mang. Hay là thằng Kết cũng thuộc đường dây bán ma tuý của bọn thằng Phát? Tô liếc nhìn ông Sáu, dò hỏi.
- Thế thằng Kết bị công an bắt hả ông?
Ông Sáu nhíu mày, những nếp nhăn trên mặt xô lại.
- Mày đúng là, có cáiphần hay nhất lại đoán ngay ra.- ông Sáu nhấp một ngụm nước chè, kể tiếp - Chiều nay đấy, nó đang giao hàng thì công an ập tới, tóm gọn luôn. Tao đoán không sai, sớm muộn gì nó
cũng bị bắt. Mà côngan bây giờ giỏi thật mày à, cái gì cũng biết.
Thế chẳng nào. Chiều nay, lúc Tô lanman tỉnh ở chỗ tụ tập của bọn thằng Phát Mặt Sẹo thì không thấy bóng dáng đứa nào, ban đầu Tô nghĩ bọn nó đi giao hàng, ra là không phải. Thì ra chúng nó đi trốn công an. May mà công an chưa tìm ra chỗ hút hít của bọn thằng Phát nếu không thì... Tô rùng mình khi nghĩ tới điều đó..
- Mày làm sao mà cứ ngây người ra thế Tô? May cho mày là mày cai nghiện rồi chứ không á...công an lần này làm căng là cũng cho vào trại hết.
Tô gượng gạo cười, nó đánh trống lảng:
- Thế ông đói chưa để cháu mang cơm ra. Cháu cũng chưa ăn, giờ đói quá.
Ông Sáu trợn mắt.
- Mày làm gì mà chưa ăn, tao đã bảo ăn trước rồi cơ mà. Đói thì mang cơm rađi. Đúng là...
Trong bữa cơm tối, ông Sáu vẫn say sưa kể chuyện về việc công an bắt thằng Kết. Thằng Tô thì không nói gì, nó cắm cúi ăn cho qua bữa, thỉnh thoảng ậm ừ vài câu phụ hoạ. Sự mất tích củabọn Phát Mặt Sẹo làm Tô hoang mang. Chúng nó có thể lẩn trốn ở đâu trong cáixóm chợ nhỏ bé này? Khi nào thì Phát Mặt Sẹo và đồng bọn quay lại chỗ tụ tập cũ?
Màn đêm đã buông xuống, cả khu xóm chợ tối om, chỉ còn nghe thấy tiếng ếchnhái gọi bầy nháo nhác. Những con đom đóm từ sông bay đầy trước hiên cửa. Trong căn nhà lụp xụp, tiếng mọt ăn gỗ nghe thật não nề. Trên cái chõng, tiếng ngáy của ông Sáu đã đều đều. Cònthằng Tô nằm trên tấm áo mưa trải dưới nền đất trằn trọc mãi không ngủ được. Nó hết trở mình lại im lìm lắng nghe tiếng ngáy củaông Sáu.
Có vẻ hơi điên rồ, nhưng với Tô tiếng ngáy này là âm thanh mang lại cho nó cảm giác thân quen mỗi khi màn đêm buông xuống với nỗi nhớ nhà lúc nào cũng khắc khoảitrong tim gan. Tô gối đầu lên tay, nhìnchăm chăm vào tấm phên đầy mạng nhệntrên nhà. Nó trăn trở với cả đống câu hỏi thi nhau hiện hữu trong đầu. Vậy có nên nói với ông Sáu về việc nó đã rítthuốc vào sáng nay không? Còn chuyện băng đảng thằng Phát Mặt Sẹo nữa, sẽphải giải quyết như thế nào? Luật giang hồ không giống nhưbất cứ một thứ luật nào, nó dã man hơn tất cả.
Tô tham gia băng nhóm của thằng Phát Mặt Sẹo và cũng là một thành viên của cái luật đó. Băng đảng đâu phải thích vào là vào, thích ra là ra, nó phải có luật. Chiều nay Tô đến gặp thằng Phát Mặt Sẹo kì thực cũng là về việc nó muốn ra khỏi băng đảng đó. Nó muốn yên phận là một thằng đi phụ xây, nó muốn rửa sạch vết nhơ quá khứ. Và đơn giản nóchỉ muốn là một thằng không nghiện.Chỉ có vậy.
...
Nắng sáng tháng 8 vàng óng. Nắng trải dài cả khu xóm chợ, lấp lánh đến chói mắt trong lòng con sông trước quán. Nắng chiếu xiên quanhững tấm phên thành những đốm tròn trải đều xung quanh nhà. Dưới nền đất, thằng Tô khẽ cựa mình, nó bị đánh thức bởi tiếngnói chuyện râm ran ngoài quán. Mãi tảng sáng nó mới ngủ được, những vết thâm dưới con mắt đỏ ngầu khiến cho khuôn mặt vốn dĩ đã đen nhẻm trông lại càng xám xịt. Tô vỗ từng vụm nước lên mặt, ngáp ngắn ngáp dài chuẩnbị đi làm.
Cái quán hôm nay đông hơn mọi ngày, cả hàng ghế đều có khách chưa kể còn mấy bà chít khăn kín mít ngồi trên đôi quang gánh cạnh gốc tre. Trên hai cái ghế đầu là hai tay xe ôm trong xóm, ngày nào cũng ngồi ở đây đợi khách qua đò. Kế bên là người đàn ông đội cái mũ lá to bành, bà ngồi bên cạnh cầm cái nón đang phe phẩy quạt.Nhác qua cũng biết, bọn họ đều là nhữngngười đi buôn. Tiếng mấy bà chợ búa nghe thấy rõ.
Trông thấy Tô, ông Sáu tươi cười:
- Mày dậy rồi đấy à? Thế hôm nay có ăn cơm ở nhà không đểtao biết đường nấu cơm.
Theo sau giọng của ông Sáu là từng ấy cái nhìn của từng ấycon người trong quán quay sang nhòm Tô, từ chân đến đầu. Tô cười ngượng, nó đảo con mắt quanh một lượt ý như chào hỏi.
- Hôm nay cháu đi cảngày, tối mới về. Ông cứ ăn cơm trưa không phải phần cháu.
Người đàn bà trung tuổi cạnh mấy ông xe ôm tò mò.
- Cháu ông à? Sao giờ tôi mới thấy?
Ông Sáu đỡ lấy cái ấm trà. Rót từ từ vào mấy cái cốc, móm mém trả lời.
- Cháu tôi đấy, bà mới đến trong khi đó, nó lại đi làm suốt, không gặp là phải.
- Có vẻ hơi gầy, nhưng cái mặt cũng không đến nỗi nào. Thế nó bao nhiêu tuổi rồi hả ông?
- 16 bà à.
Mấy bà ngồi kế bên khóm tre lúc nãy chít khăn kín mít giờ cũng tháo khăn ra góp chuyện.
- Đấy, trông cu cậu hiền lành thế, chứ như mấy thằng hôm qua đấy, cũng chạc tuổi này này, thế mànghiện cả lũ đấy.
- Tôi biết ngay con nhà ông Phất nó bị nghiện, cái hôm tôi đi làm về bắt gặp nólén lút ở đầu ngõ, thấy tôi nó cứ lấm la lấm lét. Gớm, giờ thì sáng mắt ra chưa, suốt ngày khoe con giờ biết giấu mặt vào đâu.
- Bà nói tôi mới nhớ,cái hôm đàn gà nhà tôi mất đấy, tôi chửi ra chửi vào thếmà thằng con nhà ông Phất cười sặc sụa,không cái ngữ nó lấy thì tôi cũng bé lại.
- Mấy bà mất thế thìto tát gì, cái xe máy cũ rích của tôi kia kìa, tiền mua khoá còn đắt hơn cả tiền mua xe, mà rõ ràng đã khoá cẩn thận mà lúc ra cũng mất cái lốp. Mẹ chúng nóchứ, cái lốp nó cũng lấy.
- Cái ngữ nghiện thì chúng nó đốn bạt lắm, lần sau tôi với ông chờ khách thì để ý tới con xe vậy, cứ thế này thì có màđói cả lũ.
Tô cứ đứng trơ người, nó nuốt trọn từng lời của từng người khách trước quán. Nó biết là nó không nên ở lại lâu, Tô đưa mắt chào ông Sáu thì thấy ôngxua xua tay ý bảo cứđi đi. Vậy là nó thủng thẳng đi.
Câu chuyện của những người buôn vừa rồi vẫn lởn vởn đâu đó trong tâm trí Tô. Có lẽ trong mắt họ- những người không nghiện- thì những thằng nghiện - như nó - là những kẻ khốn nạn nhất mà họ đã gặp.
Nghiện - còn khốn nạn hơn cả trộm cướp vì những thằng nghiện không những nghiện mà còn cướp giật. Nghiện còn khốn nạn hơn cả thằng giết người, vì có những thằng nghiệncầm dao giết người để lấy tiền mua thuốc.
Nghiện thuộc loại khốn nạn nhất trong những loại khốn nạn, nghiện người ta khinh,